NGUYỄN HÙNG CƯỜNG

Đăng lúc: Thứ tư - 19/02/2014 05:32 - Người đăng bài viết: Hoàng Tùng

Tôi được sinh ra trong một gia đình nghệ thuật: Bố tôi là một hoạ sĩ và cũng là một tay trống, mẹ là ca sĩ của Đoàn nghệ thuật “Bông sen trắng” Nghệ An. Từ bé tôi đă rất đam mê nghệ thuật, nhưng bố mẹ tôi là những người làm nghệ thuật ở cái thời bao cấp nghèo, khổ không nghệ sỹ nào có thể sống được bằng nghề cho nên bố mẹ tôi cho rằng làm nghệ thuật sẽ rất vất vả.

NGUYỄN HÙNG CƯỜNG

NGUYỄN HÙNG CƯỜNG

Tôi được sinh ra trong một gia đình nghệ thuật: Bố tôi là một hoạ sĩ và cũng là một tay trống, mẹ là ca sĩ của Đoàn nghệ thuật “Bông sen trắng” Nghệ An. Từ bé tôi đă rất đam mê nghệ thuật, nhưng bố mẹ tôi là những người làm nghệ thuật ở cái thời bao cấp nghèo, khổ không nghệ sỹ nào có thể sống được bằng nghề cho nên bố mẹ tôi cho rằng làm nghệ thuật sẽ rất vất vả.


 
Thế là ngọn lửa đam mê nghệ thuật của tôi bị dập tắt từ năm tôi học lớp 6. Tôi đam mê trống từ nhỏ. Tôi đă từng lân la xem các buổi tập hay bưổi biểu diễn của Đoàn nghệ thuật Nghệ An. Khi đang học phổ thông, tôi có một chân trong đội trống của trường. Tất nhiên Đội múa lân ngày Tết trung thu trong khu phố không thể không có tôi cầm dùi. Tôi đă từng tích cóp mấy cái thùng sơn dùng rồi của bố để bọc nilon vào là lắp thành một bộ trống tự chế có đủ cả kick, bass, két, tum… và cứ thế gơ bồm bộp bằng đôi đũa cả xới cơm của mẹ cứ như thể là đang có một bộ trống đang rất ngon lành.

 
Tuy nhiên, niềm đam mê nghệ thuật lại được thổi bùng lên năm tôi học lớp 10. Lúc đó, tôi thường xuyên đi hát ở các chương trình văn nghệ của
Thành phố Vinh, chúng tôi thành lập một Boysband chuyên hát những ca khúc về tuổi “teen” và quyết tâm thuyết phục bố mẹ cho ḿnh đi theo con đường nghệ thuật. Ban đầu bố mẹ tôi khó chấp nhận và không cho phép nhưng vì thấy niềm đam mê của tôi quá lớn nên bố mẹ đã phải đồng ý. Nhớ lại, thời gian ôn thi vào khoa trống Nhạc viện thật là vất vả. Tôi vừa phải vừa học văn hoá vừa ôn thi ở Hà Nội nên cứ 2 tuần hoặc 1 tháng vào tối thứ 7 tôi lại bắt xe ra Hà Nội đến sáng chủ nhật trả bài và ra về Vinh ngay buổi chiều để kịp đi học vào sáng thứ 2.


 
Tôi đã đậu thủ khoa Nhạc viện. Đó là phần thưởng xứng đáng cho quá tŕnh tập luyện vất vả trong 03 tháng (mỗi ngày tôi tập 10-12 tiếng) của tôi. Sau khi vào nhạc viện tôi đã nuôi dưỡng ước mơ nổi tiếng. Gia đình đă đầu tư cho tôi rất nhiều: Ban đầu là bộ trống YAMAHA rồi trống điện Roland. Tôi vừa học vừa làm. Tham gia nhiều ban nhạc, chơi ở các Câu lạc bộ, sự kiện rồi tham gia làm clip ca nhạc…Tiền dành dụm tích cóp được tôi lại đầu tư vào nhạc cụ, vào trống vào dùi rồi máy tính phục vụ cho việc học tập. Tuy không bao giờ nói ra nhưng tôi đă thấy niềm tự hào của bố mẹ về con đường sự nghiệp tôi đă chọn. Tôi vẫn chăm chỉ luyện tập có ngày tôi chỉ mua một nắm xôi to khoảng 10,000 đồng và lên phòng tập khóa cửa giam mình vào với bộ trống để tập. Khi làm quen với chân bass đôi (Double kick) tôi luyện đến mức khi tôi đi ngủ hai chân tôi vẫn dập, đọc sách hai chân tôi vẫn dập, ngồi quán café với bạn bè hai chân tôi vẫn dập. Tôi kinh qua và chơi tốt nhiều thể loại nhạc, ban đầu là Latin, Pop sau đó là Jazz rồi Rock. Ở bất kỳ thể loại nào tôi đều tạo cho mình niềm say mê hoàn thiện tối đa theo khả năng của mình. Và, để làm được điều đó tôi đã chủ động tìm đến với các ban nhạc trong trường, các ban nhạc Rock, ban nhạc nước ngoài như Wild Tortillas (Latin), Let’s get loss (Jazz), tôi cùng lập ra các ban nhạc chơi rock như Mắt Bão (Storm Center), đến bây giờ là Ngũ Cung. Âm nhạc đối với tôi không chỉ là niềm đam mê, nỗi khát khao được thể hiện mình mà còn là cảm giác hạnh phúc được cống hiến, được sống hết mình cho nghệ thuật và những lúc được nhìn thấy khán giả tập trung thưởng thức những bản nhạc mình chơi, và còn là sức mạnh giúp tôi vượt qua những khó khăn, rào cản ngôn ngữ , tinh thần và được thể hiện những đam mê khát khao vươn tới trong nghệ thuật. 
 
Bật mí nhé! Tôi có một phương pháp chữa bệnh cho mình rất tốt mỗi khi bị ốm, và mỗi lần bị ốm tôi lại lên phòng tập, tập thật nhiều cho ra mồ hôi. Thế là lại khoẻ re!....
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin cũ hơn